Mục Lục
ToggleNgày 14/4, Nhã (25 tuổi, quê Đồng Nai) và Nguyễn Đức Sang (33 tuổi, ngụ xã Quảng Phú) bị Công an tỉnh Đăk Lăk bắt tạm giam về hành Trộm cắp tài sản.
Cả hai nghiện ma túy, có 4 tiền án. Sang mới ra tù hơn một tháng, vào Đồng Nai sống lang thang rồi quen Nhã.
Theo điều tra, hôm 11/3, Nhã và Sang mang theo dụng cụ phá khóa, dao và bình xịt hơi cay, chạy xe máy từ Đồng Nai lên Đăk Lăk tìm người sơ hở để trộm tài sản. Tại khu công nghiệp Tân An (phường Tân An), phát hiện xe máy dựng bên đường, Sang đứng cảnh giới, Nhã phá khóa lấy xe, bỏ chạy.
Bộ đôi sau đó tháo thiết bị định vị, dán băng keo che biển số, thay quần áo và gửi “chiến lợi phẩm” tại bãi giữ của Trung tâm Y tế Cư M’gar. Hôm sau, cả hai tiếp tục đến Lâm Đồng trộm thêm một xe máy. Khi quay về xã Quảng Phú (Đăk Lăk), họ bị Công an phường Tân An vây bắt.
Trong lúc bị khống chế, Nhã dùng dao và bình xịt hơi cay chống trả nhưng nhanh chóng bị bắt giữ. Tại cơ quan công an, hai nghi phạm khai trộm xe đưa về Đồng Nai, tìm cách bán sang Campuchia.
Vụ án đang được mở rộng điều tra.
Tin Gốc: Vnexpress
Pháp Luật
Truy tố Nguyễn Quang Hoàng - Tổng giám đốc GFDI cùng đồng phạm lừa đảo gần 7.500 người

Viện Kiểm sát nhân dân TP Đà Nẵng chuyển toàn bộ hồ sơ vụ án xảy ra tại Công ty GFDI sang Tòa án nhân dân TP Đà Nẵng để xét xử các bị can theo quy định của pháp luật.
Đồng thời thông báo để các bị hại, khách hàng và những người có quyền, nghĩa vụ liên quan trong vụ án được biết về kết quả điều tra, truy tố vụ án; chủ động phối hợp với các cơ quan tiến hành tố tụng khi được yêu cầu.
Trước đó, Cơ quan cảnh sát điều tra Công an Đà Nẵng đã ban hành kết luận điều tra; kết luận điều tra bổ sung ngày 26-2-2026, chuyển toàn bộ hồ sơ vụ án sang Viện Kiểm sát nhân dân TP Đà Nẵng, đề nghị truy tố các bị can, gồm: Nguyễn Quang Hoàng - Tổng giám đốc Công ty GFDI và các đồng phạm: Nguyễn Đỗ Đạt, Trần Thị Kiều Trang, Trần Thị Mỹ Hạnh và Tô Hồng Trà, cùng về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản quy định tại khoản 4, điều 174 Bộ luật Hình sự.
Theo nội dung vụ việc, Công ty GFDI thành lập ngày 17-5-2018, vốn điều lệ 80 tỉ đồng và do ông Nguyễn Quang Hoàng làm giám đốc, người đại diện pháp luật, đồng thời là chủ tịch hội đồng thành viên, chủ sở hữu công ty.
Từ khi thành lập, ông Nguyễn Quang Hoàng xây dựng mô hình kinh doanh của công ty theo hướng vay tiền của người dân bằng hình thức ký kết hợp đồng vay tài sản.
Từ tháng 11-2023, việc đầu tư kinh doanh thua lỗ, mất khả năng tài chính nên để duy trì hoạt động công ty, Nguyễn Quang Hoàng đã tổ chức, chỉ đạo cho nhân viên lừa đảo chiếm đoạt tài sản của khách hàng dưới hình thức ký hợp đồng vay tiền, sử dụng tiền vay của người sau trả cho người trước.
Đến đầu tháng 11-2024, Công ty GFDI mất khả năng chi trả cho 7.541 khách hàng với tổng số tiền dư nợ gốc hơn 3.700 tỉ đồng.
Ngày 8-11-2024, Công an Đà Nẵng khám xét khẩn cấp tại trụ sở chính của Công ty GFDI và nhà riêng của Nguyễn Quang Hoàng cùng những người có liên quan.
Qua khám xét đã thu giữ được nhiều tài liệu, dữ liệu điện tử và tài sản có liên quan đến hành vi phạm pháp của các đối tượng, phục vụ công tác điều tra.
Công an đã khởi tố, bắt tạm giam Nguyễn Quang Hoàng cùng các thuộc cấp về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
Ông Hoàng bị cáo buộc đã huy động vốn và chiếm đoạt của 7.541 khách hàng với tổng số tiền hơn 3.700 tỉ đồng.

Trong hệ thống tư pháp, luật sư đóng vai trò là "lá chắn" bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của bị can, bị cáo. Song việc bảo mật thông tin cho thân chủ và trách nhiệm tố giác tội phạm vì an toàn xã hội luôn có ranh giới.
Dự án sửa đổi Bộ luật Hình sự năm 2026 đabg được Bộ Công an xây dựng và lấy ý kiến đến 7/5, nêu đề xuất siết chặt "đặc quyền" miễn truy cứu hình sự của luật sư.
Được im lặng với hành vi đã xảy ra, nhưng phải lên tiếng với tội sắp thực hiện
Theo Bộ luật Hình sự hiện hành, luật sư không phải chịu trách nhiệm hình sự nếu không tố giác tội phạm mà thân chủ "đang chuẩn bị, đang thực hiện hoặc đã thực hiện" mà luật sư biết rõ trong quá trình thực hiện việc bào chữa.
Nghĩa là biết thân chủ sắp, đang phạm tội mà không tố giác thì luật sư vẫn không bị truy cứu hình sự (trừ khi đó là các tội xâm phạm an ninh quốc gia hoặc các tội phạm đặc biệt nghiêm trọng).
Quy định này là nhằm bảo đảm sự tin cậy tuyệt đối giữa luật sư và thân chủ, tạo điều kiện cho quyền bào chữa, một quyền hiến định, được thực thi trọn vẹn.
Song theo Bộ Công an, quy định như trên là không phù hợp. Cụ thể, với những hành vi thân chủ chuẩn bị thực hiện hoặc đang thực hiện (phạm một tội mới hoặc tiếp diễn hành vi phạm tội đã thực hiện trước đó) không thuộc phạm vi nhiệm vụ của người bào chữa.
Do đó, nếu luật sư không tố giác các hành vi này sẽ vi phạm nguyên tắc của pháp luật hình sự: "Mọi hành vi phạm tội do người thực hiện phải được phát hiện kịp thời".
Trên quan điểm này, Dự thảo đề xuất sửa đổi quy định miễn trừ trên với luật sư, người bào chữa, nhằm cân bằng giữa đạo đức nghề nghiệp, nghĩa vụ bảo mật thông tin của luật sư với trách nhiệm bảo vệ an toàn xã hội và ngăn chặn tội phạm từ sớm, từ xa theo đúng tinh thần "lấy phòng ngừa là chính".
Thêm con dâu, con rể, bố mẹ chồng, bố mẹ vợ... vào nhóm không buộc phải tố giác
Vẫn trong chính sách điều chỉnh nhóm được miễn chịu trách nhiệm hình sự do không tố giác tội phạm, Bộ Công an cũng đề xuất mở rộng hơn với người nhà của người phạm tội.
Điều 18 và 19 Bộ luật Hình sự hiện chỉ loại trừ trách nhiệm hình sự cho ông, bà, cha, mẹ, con, cháu, anh chị em ruột, vợ hoặc chồng của người phạm tội.
Theo Bộ Công an, quy định này chưa bao quát hết các mối quan hệ "thân thích" của một cá nhân, chưa bảo đảm tính nhân văn, nhân đạo. Do đó, dự thảo đã đề xuất mở rộng thêm với bố mẹ nuôi, bố mẹ vợ/chồng, cha dượng, mẹ kế, con nuôi, con rể, con dâu, con riêng của vợ/chồng.
Sự bổ sung này sẽ phản ánh đầy đủ hơn cấu trúc gia đình thực tế, tăng tính nhân đạo và phù hợp hơn với truyền thống ứng xử gia đình; phù hợp với quy định về hàng thừa kế của Bộ luật Dân sự cũng như Luật Hôn nhân và gia đình.
Điều này đồng nghĩa, nếu một người phạm tội thì những người thuộc diện đã nêu ở trên, không bị bắt buộc phải tố giác.
Bộ Công an đánh giá chính sách này sẽ làm hẹp phạm vi bị truy cứu trách nhiệm hình sự của những người không tố giác, che giấu tội phạm, nhưng là cần thiết để bảo vệ các giá trị cốt lõi trong văn hóa dân tộc.
Đối với doanh nghiệp, nghĩa vụ của những người thân của người phạm tội giảm đi, đồng nghĩa với quyền lợi của người bị xâm hại cũng sẽ có thể bị ảnh hưởng, đặc biệt là trong các vụ án kinh tế, tham ô, gian lận, rửa tiền có yếu tố gia đình. Tuy nhiên, các cơ quan chức năng phải có trách nhiệm để bảo đảm quyền lợi cho họ.
Tin Gốc: Vnexpress
Pháp Luật
Lập công ty, dụ khách hàng rút tiền từ thẻ tín dụng không mất phí rồi chiếm đoạt, 38 bị cáo hầu tòa

Theo cáo trạng, Đào Thị Kiều Oanh và Lê Thị Kim Hòa quen biết do cả hai trước đó có thời gian cùng làm nhân viên tư vấn, quản lý nhóm nhân viên tư vấn, giám sát viên/quản lý chung của các công ty tài chính (FE Credeit, Smartnet, Bankus...).
Tháng 7-2022, Oanh nhờ Huỳnh Văn Lâm (nguời yêu của Oanh) lập Công ty P&L để thực hiện việc tư vấn các sản phẩm cho vay của Công ty Mirae Asset.
Tháng 10-2022, Oanh gặp Lê Thị Kim Hòa và cùng thống nhất mỗi người góp 300 triệu đồng (50% vốn), thuê nhà lập chi nhánh công ty, mua sắm trang thiết bị văn phòng để thuận lợi cho việc tư vấn các sản phẩm cho vay của Công ty Mirae Asset, đồng thời tổ chức chiếm đoạt tiền trong tài khoản thẻ tín dụng ngân hàng của khách hàng thông qua hình thức tư vấn, chuyển đổi tiền mặt từ thẻ tín dụng sang thẻ ATM (tư vấn là không mất phí nhưng giữ lại, chiếm đoạt 25-27%/tổng tiền của khách hàng giao dịch thẻ).
Để thực hiện hành vi phạm tội, Oanh mua dữ liệu thông tin khách hàng cá nhân sử dụng thẻ tín dụng ngân hàng, đăng ký, mượn, thuê gian hàng kinh doanh hàng hóa online (gian hàng ảo) thanh toán trực tuyến qua các công thanh toán điện tử Alepay/Vimo.
Hòa thuê người viết phần mềm giấu số điện thoại gọi đi, tạo số điện thoại ảo, thuê Nguyễn Văn Lương, Nguyễn Đức Bình làm nhân viên IT để quản lý trang web.
Oanh và Hòa thỏa thuận với Lê Thị Tuyết Hương (chị ruột của Hòa) và Dương Bảo Trâm (chị bà con của Hòa) làm nhiệm vụ giải ngân, ứng trước tiền từ tài khoản cá nhân chuyển trả cho khách hàng (75%/tiền giao dịch), được hưởng 1%/tiền giao dịch.
Sau khi tiền giao dịch từ tài khoản thẻ của khách hàng qua các cổng thanh toán điện tử Alepay/Vimo thì được chuyển vào tài khoản cá nhân của Oanh (đứng tên chủ gian hàng ảo), Oanh chuyển khoản lại cho Hương, Trâm để trừ tiền đã giải ngân và phí ứng tiền giải ngân, sau đó Hương, Trâm chuyển khoản số tiền còn lại cho Hòa để trả chi phí hoạt động cho chi nhánh và lương thưởng cho nhân viên. Số còn lại Oanh và Hòa chia đôi.
Theo cáo trạng, Oanh và Hòa giữ vai trò tổ chức, chủ mưu, chỉ huy việc thực hiện tội phạm, phải chịu trách nhiệm đối với tiền chiếm đoạt của cả hệ thống là 1,8 tỉ đồng.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

